nhật kí của một người đồng tính luyến ái

0

Bạn Mai Chinh (quận 3, TP HCM) cảm thấy rất xấu hổ vì mắc phải bệnh này. Trên báo Phụ Nữ, bạn đã thổ lộ nỗi niềm, mong mọi người có thái độ thông cảm, đừng xa lánh hay trêu chọc, bởi đồng tính luyến ái cũng là một dạng bệnh lý.

Tôi sinh ra trong một gia đình mẫu mực, cha là giáo viên, mẹ là bác sĩ. Gia đình tôi luôn sống trong hòa thuận và hạnh phúc. Tôi cảm thấy hạnh phúc và tự hào vì sinh ra trong một gia đình như vậy. Nhưng có một điều làm tôi luôn đau khổ là tôi bị mắc bệnh đồng tính luyến ái. Từ nhỏ, tôi đã cảm nhận có cái gì đó rất khác trong người. Là con gái, nhưng tính cách tôi lại như con trai, tôi thấy thích những người cùng giới với mình. Lớn lên, tôi bắt đầu hiểu mình và cảm thấy vô cùng xấu hổ. Chẳng hiểu sao tính cách, dáng đi, lời nói của tôi lại giống con trai đến thế. Hàng ngày, mọi người vẫn trêu tôi rất ác ý như: “Mày là con trai hay con gái?”.

Đôi lúc, thấy nhiều cặp nam nữ đang chở nhau, tôi thèm lắm. Tôi ước gì cũng được ngồi sau một người đàn ông, nhưng tôi không thể thực hiện được mong ước này. Một lần, tôi quyết định quen với một bạn trai và cố quên đi tất cả những điều bất thường của mình để có thể làm một phụ nữ bình thường. Nhưng không bao lâu tôi nhận ra mình chẳng có chút cảm giác gì với đàn ông. Đi với bạn ấy, tôi chẳng thấy thoải mái, bạn ấy hôn, tôi cũng chẳng thấy xúc cảm gì cả.

Tôi có thể tâm sự mọi chuyện với mẹ, nhưng về chuyện này thì tôi chẳng biết nói với ai. Đã có lúc tôi muốn chết không chỉ vì cảm thấy xấu hổ mà còn vì muốn giữ sĩ diện của gia đình. Cha mẹ tôi sẽ như thế nào nếu họ biết con gái mình mắc bệnh đồng tính luyến ái, họ sẽ còn mặt mũi nào để gặp mọi người. Giờ đây, tôi mới 20 tuổi, còn một quãng đời dài phía trước song tôi cảm thấy thật sự lo sợ cho tương lai của mình.

Thật khó khi phải nói ra chuyện này với mọi người. Tôi biết đồng tính luyến ái là điều không bình thường, nhưng biết làm sao khi tạo hóa đã sinh ra như thế. Theo tôi, trừ người đồng tính theo phong trào, còn đối với những người thực sự bị bệnh như tôi, thì xin mọi người hãy nghĩ lại. Chúng tôi cũng chỉ là những người bệnh nên rất muốn được thông cảm, chia sẻ. Đừng lấy nỗi khổ đau của chúng tôi ra làm trò đùa, hoặc xa lánh.

Mai Chinh (quận 3, TP HCM)

(Theo Phụ Nữ, 9/5)

Chia sẻ.

Chức năng bình luận đã bị đóng